Năm
nào cũng vậy, cứ hễ gần 30 Tháng Tư là ban Tuyên giáo lại xua các em đi
khắp ngã, đến từng trang cộng đồng, trang cá nhân của anh em dân chủ,
chỉ để làm 1 công việc duy nhất là chọc quê, phá đám, xả rác rưởi trên
trang của người khác.
Và các em cần mẫn làm chuyện ấy trong vô thức.
Tuyệt nhiên, các em không có 1 tí gì là lý luận để biết mình nói vậy,
nhận định vậy có đúng sự thật không, có vi phạm đạo đức làm người không,
có tự hạ giá trị nhân văn của chính mình không.
***--**
Tôi
thấy tội nghiệp các em, chỉ vì tiền mà các em để ban Tuyên giáo sai các
em làm con rối rẻ tiền! Hôm nay, tôi muốn nói một lần cho ra lẽ những
từ mà các em hay dùng.
Ngoài
những từ mà các em thường sử dụng như: Khát nước - Đu càng - Tộc
Nail,... đặc biệt các em còn luôn sẵn sàng buông ra những tiếng chửi
thề, những từ ngữ tục tĩu khó chấp nhận được từ miệng một người tử tế.
Chửi người khác, khinh thường người khác nhưng không tự biết mình đang
bước xuống vị trí rất thấp trong mức thang nhân văn khi làm vậy. Tôi
thấy các em thật đáng thương và tôi muốn nói với các em 1 lần về những
từ mà các em muốn đổ lên đầu người khác.
“KHÁT NƯỚC”
Khi
các em hỏi ai đó “Khát nước không?” các em muốn ám chỉ họ là người mất
nước, là vô tổ quốc. Cái đó còn tùy các em nghĩ thế nào là tổ quốc.
Thế
giới bây giờ nhỏ lắm, con người di chuyển không ngừng giữa các lục địa.
Em ở đâu, tôi ở đâu không thành vấn đề. Tổ quốc của em, tổ quốc của tôi
chính là cái cội nguồn, là dòng máu, là tấm lòng của tôi, của em đối
với tổ quốc. Chừng nào mà mình thấy mình có trách nhiệm đóng góp cho sự
tồn vong của tổ quốc, thì mình xứng đáng là con dân của tổ quốc đó!
Hãy
nhớ cho rằng tổ quốc là một trạng thái mà chính cá nhân đó cảm nhận
được chứ không phải là điều gì mà em hay ai khác ban bố cho. Các em
không có quyền gì với người khác về tổ quốc của họ! Vậy nên nói người
này “khát nước” người kia “khát nước” là nói xàm em nhé!
Có
biết bao người đang ở trong nước mà phá hoại đất nước dưới nhiều hình
thức? Lại có biết bao người Việt dù xa xứ nhưng vẫn gửi những đồng tiền
cực khổ của họ về giúp đỡ đồng hương ở quê nhà. Ai là người xứng đáng để
có một tổ quốc hơn?
“ĐU CÀNG”
Hình
ảnh đoàn người di tản kéo nhau lên chiếc trực thăng đậu trên nóc toà
lãnh sự Mỹ để di tản trong ngày 30 Tháng Tư, 1975 là một hình ảnh đáng
xấu hổ cho CS Bắc Việt lúc đó.
Tại sao khi quân Bắc Việt vào, người dân
không vui mừng ở lại chào đón mà vội vã ra đi, đến phải chen nhau bám
lấy chiếc trực thăng. Xấu hổ không?
Ban
Tuyên giáo không thấy xấu hổ để mớm cho các em dùng những từ này đi chế
giễu người khác, thì thật ra họ đang tự vả vào mặt họ đấy! Các em nhắm
mắt dùng thì tự các em cũng đang vả vào mặt mình các em biết không?
“TỘC NAIL” - “DŨA MÓNG”
Có lẽ không một ngành nghề nào mà đã đổ tiền nhiều nhất và sớm nhất về cho bà con trong nước sau năm 75 đấy các em.
Vào
thập niên 80’ đất nước kiệt quệ vì bị cấm vận, có lẽ tiền từ “tộc Nail”
là nguồn ngoại tệ duy nhất đổ vào Việt Nam để bà con đỡ phải ăn bo bo,
húp cháo.
Gia đình có Việt kiều ở hải ngoại là đầu vào của kiều hối, rồi
từ đó kiều hối được phân tán dần qua các dịch vụ trao đổi, buôn bán,...
qua nhiều ngõ ngách, nó đã chảy vào túi của các em đấy! Một cách gián
tiếp, các em có ăn ké thì làm ơn đừng coi khinh người cho các em miếng
ăn. Như vậy vô ơn lắm!
Mà
nói thật nha, “dũa móng” thì đã sao? “Tộc nail” dùng sức lao động đổi
lấy miếng cơm một cách lương thiện. Họ không khinh người, họ không chửi
rủa, thù hằn ai, họ dành dụm tiền gửi về nước với một số lượng lớn, cần
mẫn, đều đặn. Số kiều hối này không ít đâu. Nếu họ ngưng gửi, gia đình
họ sẽ đói và các em cũng đói lây! So với họ về tiền bạc chưa chắc các em
đã kiếm được nhiều tiền bằng họ, so về nhân cách sống thì các em không
bằng họ đâu nhé!
Một
điều mà các em không thể ngờ là chính người Việt tị nạn đã nâng ngành
nail lên thành 1 kỹ nghệ có tầm vóc với nhiều hãng xưởng, nhiều cơ sở
dịch vụ khắp nước Mỹ và nay lan qua cả Âu,Á châu. Tất cả doanh nghiệp
này hầu như nằm trong tay của người Việt. Lợi nhuận mà họ tạo ra đóng
góp vào nền kinh tế Mỹ không ít đâu. Đây là một sự thành công của người
Việt mà các dân tộc khác cũng phải ngã mũ, không đáng hãnh diện hay sao?
VÀI LỜI VỚI BAN TUYÊN GIÁO
Nói với các em dư luận viên mà không nói tới ban tuyên giáo là một sự thiếu sót lớn.
Bởi
vì chính quý vị đã xui đám trẻ nhỏ đi “đánh trận” mà không trang bị cho
các em ấy bất cứ một luận cứ hợp lý nào để mà đi tuyên vận. Để các em
ấy nói những lời ngây ngô, vô nghĩa, thù hận, chửi tục,... cho thấy quý
vị cũng chẳng biết tuyên vận là phải làm gì.
Cái gì đúng, cái gì sai quí
vị cũng chẳng hiểu i tờ gì ráo, chỉ giỏi xúi trẻ ăn c.’t gà là hay
thôi.
Tôi khinh quý vị!
Huỳnh T. Thanh Nhàn -
( nhinrabonphuong.blogspot )
No comments:
Post a Comment