
THƯA LẠI VỚI ÔNG TƯỚNG CÔNG BINH HOÀNG KIỀN VỀ LỆNH “KHÔNG ĐƯỢC NỔ
SÚNG” HAY “KHÔNG ĐƯỢC NỔ SÚNG TRƯỚC” TRONG SỰ KIỆN ĐAU THƯƠNG GAC MA
14.3.1988
1. Bốn ngàn năm chí bền dựng nước, phải liên tục đương đầu với giặc
phương Bắc xâm lược đông và mạnh gấp nhiều lần. Bốn ngàn năm quả cảm mở
cõi chỉ có chiếc thuyền gỗ kiền và lá buồm cánh dơi mỏng manh phải đi
vào tâm bão của biển Đông để mở cõi, mở biển.
Mỗi nắm đất biên cương phía Bắc đều thấm đẫm máu ông cha ta đã đổ ra
hết thế hệ này đến thế hệ khác trong những trận chiến giữ đất kéo dài
trong lịch sử chống giặc phương Bắc xâm lược. Mỗi đồi cát ngoài biển
đông đều là nấm mồ lớn ông cha ta gửi xác lại trong những chuyến đi vào
bão táp biển Đông cùng những đoàn thuyền lưới, thuyền câu người Việt đi
khai thác biển bạc.
Bốn ngàn năm dựng nước và mở cõi, ông cha ta đã không để mất một tấc
đất ở biên cương, không để mất một núm cát ở biển Đông và đã để lại cho
chúng ta hôm nay dải non sông gấm vóc từ Lũng Cú, Hà Giang đến đảo Thổ
Chu, Kiên Giang, từ Trường Sơn đến Trường Sa.
Nhưng chỉ mấy chục năm qua thế hệ chúng ta đã để mất hàng ngàn
kilomet vuông đất biên cương thấm đẫm máu cha ông ở phía Bắc.
Đã để mất
những đồi cát vàng nơi ông cha đã gửi xác gửi hồn ở biển Đông.
Mất đất do hiệp định nhà nước cộng sản Việt Nam ký kết sang nhượng.