Viết về Hồng Thái Hoàng!
Khi sự hèn hạ của quyền lực lộ nguyên hình trước một người mẹ đơn độc!
Một xã hội đến mức nào thì mới phải bắt giam một người phụ nữ phản biện ôn hòa, rồi để mặc cho cả một đội quân dư luận viên xúm vào xé nát đời tư của cô và giày xéo nhân phẩm của những đứa trẻ vô tội?
đó là một xã hội sợ sự thật hơn sợ cái ác, sợ tiếng nói của trí tuệ hơn sợ sự suy đồi đạo đức.
Cô chỉ làm một việc duy nhất mà mọi chính quyền tử tế đều phải chấp nhận: phản biện bằng lý trí, phân tích bằng tri thức, và chất vấn bằng sự thật.
Chính vì vậy, việc bắt giữ cô không phải là “thực thi pháp luật” – mà là sự thú nhận công khai của một bộ máy không chịu nổi tiếng nói độc lập.
Nhưng sự đê tiện chưa dừng lại ở đó.
Khi Hồng Thái Hoàng bị tước mất quyền tự do, những kẻ núp bóng “truyền thông định hướng” lập tức lao vào đào bới đời tư, bịa đặt, ám chỉ, gán ghép, biến chuyện sinh con và làm mẹ – vốn là quyền riêng tư bất khả xâm phạm – thành công cụ bôi nhọ chính trị. Đó không phải tranh luận.
Đó là đánh hội đồng bằng rác rưởi đạo đức.
- Tấn công một người phụ nữ vì cô dám nói thẳng đã là hèn.
- Không có lý thuyết chính trị nào, không có hệ tư tưởng nào, không có “ổn định xã hội” nào có thể biện minh cho hành vi chà đạp trẻ em để trả thù tư tưởng của người lớn. Đó không phải là bảo vệ chế độ. Đó là tự tay phơi bày sự suy đồi của chính cái chế độ ấy.Người ta thường nói phụ nữ thì “yếu đuối”. Nhưng chính Hồng Thái Hoàng đã phơi bày một sự thật cay đắng:
Nếu cô sai – hãy phản biện cô bằng lý lẽ.
Nếu cô nói sai – hãy đưa ra chứng cứ.
Nếu cô vi phạm luật – hãy xét xử công khai, minh bạch.
Còn bắt người trong im lặng, rồi để đàn c.hó truyền thông cắn xé đời tư phía sau, thì đó không phải là sức mạnh. Đó là nỗi hoảng loạn của một quyền lực mất tự tin.
Hồng Thái Hoàng đứng về phía lương tri.
Những kẻ tấn công cô đứng về phía bóng tối.
Lịch sử chưa bao giờ nhớ mặt những dư luận viên.
Nhưng lịch sử luôn ghi tên những người phụ nữ dám nói thật – và những đứa trẻ bị tổn thương bởi sự hèn hạ của người lớn.
Và khi một xã hội phải bịt miệng người mẹ để tồn tại, thì chính xã hội đó đã tự kết án mình trước tòa án của nhân loại.
-Lê Chí Thành-fb


No comments:
Post a Comment