Tòa án Nhân dân Hà Nội xét xử vụ "Nhân văn - Giai phẩm" ngày 19-1-1960 (ảnh từ Talawas)
Trong bài “Hiện tượng sám hối”, Mặc Lâm, biên tập viên đài RFA đã phỏng vấn nhà văn, nhà phê bình Trần Mạnh Hảo về hiện tượng những lãnh đạo cao cấp của Đảng Cộng Sản Việt Nam lên tiếng phủ nhận những gì mà họ theo đuổi trong suốt hơn nửa thế kỷ qua.
Theo
nhà văn Trần Mạnh Hảo
thì:
“Ông Phó Thủ Tướng Trần Phương là một người cũng đã tận tụy đi theo cách mạng. Làm đến Phó Thủ Tướng nhưng khi các ông ngồi lại để góp ý
cho đảng thì ông ấy nói rằng cuộc đời trong mỗi cá nhân để vượt qua những sự kiện quan trọng trong đời mà cứ phải nói dối người thân, nói dối gia đình, nói dối mọi người đến mấy lần thì đến khi về già đã thấy ngượng, thấy xấu hổ lắm.
Nhưng Đảng
Cộng Sản của chúng ta từ khi sinh ra đến giờ toàn nói dối mà không biết tại sao đảng không biết ngượng, không biết xấu hổ,không biết sám hối”.
Thực ra, không phải tới
bây
giờ mới
có
những nhận xét “động trời”
này! Những chuyện Lãnh đạo Đảng CSVN nói dối không biết ngượng
miệng đã xảy
ra từ thời “con trăn miền Bắc”
chưa nuốt trọn
“con
nai miền Nam” rồi
bị bội
thực “xã hội
chủ nghĩa theo định hướng kinh tế thị
trường” cho tới nay.
Trước ông Phó Thủ Tướng
Trần Phương rất lâu, bác sĩ Nguyễn Khắc Viện, người
cộng sản gạo
cội, con cưng một
thời của Đảng CSVN đã phải nhận
xét
rằng người Cộng Sản
bị phân đôi:
“Ngồi với nhau thì trao đổi chân thật, thì nói một đàng; mà khi họp lại bàn bạc, viết lên báo chí thì lại nói một nẻo. Trong mỗi người Cộng Sản có hai con người: con người thật và con người giả. Làm sao có thể xây dựng một xã hội mới với những con người giả. Làm sao có thể xây dựng một cái gì tốt đẹp và bền vững trên một nền tảng giả?”
Nhận xét của “ông bác sĩ cộng sản”
Nguyễn Khắc Viện
đem
áp
dụng vào “ông nhà thơ cộng
sản” Tố Hữu thì không sai một chút nào: Chính ông ta đã là người đã làm cho bao nhiêu cuộc đời của
những văn nghệ sĩ dính líu vào vụ Nhân văn - Giai phẩm bị “rạn vỡ. bị ruồng bỏ và bị lưu đày”; nhưng về
cuối đời thì ông ta lại nói những lời
“nhân
nghĩa
bà
Tú Đễ” khiến ai nghe cũng muốn ứa
gan và
khinh bỉ về
chuyện nói láo trắng trợn
không
biết ngượng của một
kẻ đã từng
“hét
ra lửa, mửa ra khói” đối với
những trí thức và văn nghệ sĩ hàng đầu miền Bắc.
Không
ai tố cáo chồng chính xác bằng vợ.
Người cộng sản
tố cáo người cộng sản
thì
chắc chắn phải
là
sự thật. Ông Bùi Quang Triết, tức
cố nhà văn Xuân Vũ là người
miền Nam tập kết
ra Bắc, sau khi thấy rõ mặt
thật của thiên đường xã hội
chủ nghĩa do “Bác” Hồ xây dựng, nhà văn bèn “tung cánh chim tìm về tổ ấm”. Ông nhà văn “chiêu hồi” Xuân Vũ khi định cư tại
Hoa Kỳ đã
viết về những
nạn nhân của nhà thơ Tố Hữu, người
đã
từng làm Phó Thủ Tướng
của nước Cộng Hoà Xã Nghĩa Việt Nam như
sau:
“…
Ai cũng biết ở miền Bắc có hai nhà trí thức lớn nhất dân tộc Việt Nam: Đó là cụ Nguyễn Mạnh Tường và cụ Trần Đức Thảo. Cụ Nguyễn được phép sang Paris chơi vài tháng đâu hồi 92 thì phải. Về Hà Nội cụ viết cuốn “Kẻ bị khai trừ”. Người ta hỏi, cụ không sợ bị tù à? Cụ bảo tôi 82 tuổi rồi còn sợ gì?
Cụ Trần cũng được Hà Nội cho sang Paris công tác (gì đó không hiểu - vận động trí thức Pháp và trí thức nước ta chăng?). Ở đây cụ đã nói chuyện trước nhiều loại thính giả. Trong một cuộc nói chuyện cụ bảo: "Chính Mác sai!” Người ta hỏi tại sao? Cụ bảo: “Mác lấy các điểm trong duy tâm luận của Hégel (không phải Angels) ra làm duy vật biện chứng. Duy tâm áp dụng trên trời dù có sai cũng chẳng hại ai, còn duy vật đem ra dùng trên mặt đất sẽ làm chết người. (Mà chết người thật! Chết hàng trăm triệu người chớ không ít). Chỉ vài hôm sau, cụ qua đời.
Ai
cũng biết Nhóm Nhân văn - Giai phẩm gồm toàn văn nghệ sĩ ưu tú của dân tộcđi kháng chiến 9 năm trở về Hà Nội, hãy còn chân ướt chân ráo đã quay ra chống Đảng quyết liệt: Hoàng Cầm, Văn Cao, Phùng Quán, Nguyễn Hữu Đang, Trần Dần, Lê Đạt.
Phần lớn là đảng viên. Thế có lạ không?
Tại sao họ không yêu Đảng của họ nữa? Hỏi tức là trả lời vậy.
Nhạc sĩ Văn Cao vừa mới qua đời. Trước khi nhắm mắt, ông nói: "Bây giờ tôi không còn sợ gì nữa. Tôi cứ nói…. Tố Hữu đã ‘phạt’ tôi 30 năm không sáng tác được gì”.
Đau
đớn cho ông là năm 1994, trong một buổi lễ phát phần thưởng về âm nhạc, ông được xếp hạng 13 (gần hạng bét) đáng lẽ phải là hạng nhất, không có hạng 2 đến hạng 10.
Trên
đây tôi vừa liệt kê một vài trường hợp trí thức văn nghệ sĩ xã hội chủ nghĩa chống Đảng, thà chịu khổ nhục nhận “hình phạt đày ải” của đảng Cộng sản, chớ không thay đồi thái độ với nó kể từ khi họ bắt đầu "ghét” Đảng. Nhìn kỹ lại không thấy ai nói “ghét” thành “yêu” đối với CS bao giờ. Những người trước kia yêu, nay cũng ghét Đảng.
Khi
đọc những bài tường thuật về các buổi nói chuyện của cụ Trần Đức Thảo ở Paris, tôi mới thấy não lòng. Một triết gia độc nhất của Việt Nam được người ngoại quốc kính nể trên thế giới lại không được dùng đúng chỗ ở chính quê hương mình. Phải biết rằng chính cụ cũng mê Mác-xít khi còn ở Paris nên cụ đã xin về Việt Nam để phục vụ đất nước trong công cuộc kháng chiến chống Pháp, xây dựng thiên đàng. Về đến nơi thì than ôi! Thiên đàng đâu không thấy chỉ thấy tang thương địa ngục. Nhiều người đứng ở ngoài xã hội chủ nghĩa cứ tưởng nó là thiên đường. Nhưng khi nhảy vào sống với nó rồi mới biết mặt mũi nó mồm ngang, miệng dọc ra sao. Chừng đó có muốn thối lui cũng không được. Phải dũng cảm ghê gớm mới dứt nổi “đường tơ”. Nếu Mác bảo tôn giáo là thuốc phiện mê hoặc con người thì Mác-xít chính là thuốc độc
giết chết con người. Và tác hại vô cùng cho dân tộc nào cưu mang nó. Picasso về già mới trả thẻ đảng. Howard Fast cũng xin ra đảng lúc gần đất xa trời. Phải khó khăn lắm mới nhận ra được mặt thật của nó. Chẳng thế mà dân Liên Xô bị bịp trên 70 năm?
Tôi
cũng đã sống 10 năm trên miền Bắc xã hội chủ nghĩa. Tôi không có lý luận như cụ Trần, nhưng bằng cảm tính nảy ra trong sinh hoạt hàng ngày, trước tiên tôi thấy chủ nghĩa Mác nó kỳ cục. Nếu biết trước nó như thế này thì không ai đi đánh Tây làm gì. Bởi vì như Nguyễn Chí Thiện nói (đại ý):
“So
với Đảng thì móng vuốt Thực dân êm dịu gấp 10 lần!”
Nhưng đã lỡ nhúng chàm rồi, có nhiều người đành cam chịu, không nói ra, để cho những người hậu tiến mắc lầm như mình. Dại rồi nên ngừa cho người khác đừng dại như mình.
…
Người Cộng Sản hễ nói là nói láo. Nhưng trước đây vẫn có nhiều người tin. Tin rằng chính sách hợp tác xã, tổ chức quốc doanh đều tuyệt vời, tin rằng Liên Xô là số dách. Nay thì dân chúng đã thấy rõ giữa miền Bắc và miền Nam ai hơn ai, giữa Liên Xô và Hoa Kỳ ai đi trước ai (những 50 năm).
Tất cả nhân loại đều
đã bừng mắt trước một sự thực vô cùng rõ rệt: chủ nghĩa Cộng sản chỉ là một sự ngu xuẫn và chính những kẻ theo đuổi nó gần 1 thế kỷ nay cũng không hiểu nó là cái gì…”
*
Nhà
thơ cộng
sản Tố Hữu
đã
chết!
Nhà
văn Xuân Vũ “tay trót nhúng chàm” theo cộng sản
- như lời tự
thú của
ông,
sau đó đã
từ bỏ
thiên
đường
cộng sản, đã chết!
Những người
trong nhóm
Nhân
Văn
- Giai phẩm mà cuộc đời của
họ đã bị ông
Tố Hữu
làm
cho “rạn vỡ,
bị ruồng bỏ
và
bị lưu
đày”
cũng
đã
chết!
Bi
thảm nhất là cái chết của
ông Nguyễn Hữu Đang, kẻ đã
dựng lễ đài để ông Hồ Chí Minh đọc
Tuyên
ngôn.
Cả cuộc đời của
ông
đã
bị trù dập
đến
tận cùng bằng số:
“nhà”
của ông là một
lõm
sâu
bằng thân mình ông cạnh một
khóm
tre làng,
cứ như là một
huyệt mộ của
ông
ngay khi còn
sống. Sinh kế của
ông
là
mỗi ngày đi nhặt các báo thuốc để đổi cóc, nhái từ bọn
trẻ con trong làng. Và ông đã sống như
thế cho đến khi nhắm mắt
lìa
đời.
Viết đến đây tôi cảm thấy
tim mình
đau
nhói.
“Tôi không biết khóc bao giờ
Mà sao giọt lệ ấm bờ mi thâm?
Mà sao giọt lệ ấm bờ mi thâm?
-
nói theo cách nói của
một nhà thơ nào mà tôi đã quên tên.
Những người
trí
thức, những văn nghệ
sĩ
của chế độ, đã góp phần xây dựng chế độ
ngay từ đầu mà còn bị ruồng
bỏ, bị trừng
phạt thê thảm, khủng
khiếp đến như
thế thì còn nói gì đến những
người đã từng
đối
đầu
với chế độ!
*
Hình
như nói dối là cái “gen” di truyền từ ông Hồ Chí Minh đến
các
lãnh
tụ thừa kế
của Cộng hoà xã hội
chủ nghĩa Việt Nam.
Người thừa kế
xuất sắc cái “gen” nói dối di truyền
của “Bác” Hồ
là
nhà
thơ Tố
Hữu - nói dối không biết ngượng
miệng, nói dối không chớp mắt,
nói
dối cứ như
thiệt!
Cái
“gen” nói dối của “Bác” Hồ, của
cố Phó Thủ Tướng
Tố Hữu
đang
di truyền qua Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chủ
Tịch Nước Trương Tấn Sang và Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.
Ông
nói chống tham nhũng thì lại
là Vua Tham Nhũng!
Ông
thì tuyên bố “trừ
sâu
trong nồi canh”; nhưng chắc
chắn là sẽ
có
hàng
trăm
bầy sâu do ông ta… đẻ ra vì ông ta là Vua Sâu Bọ!
Và
ông Tổng bí thư “Mạc” Phú Trọng thì lúc nào cũng lăm le tự trói tay, trói chân quỳ lết
đem
giang san gấm vóc của tổ
tiên
đem
dâng
cho giặc phương Bắc để giữ
vững ngai vàng!
*
Trong
tác phẩm “Darkness At Noon” (tạm dịch
Bóng
Tối Giữa Trưa)
của Arthur Koestler có nhân vật Rubakov -
lãnh tụ đảng CS - lúc sắp bị
hành
quyết về tội
phản đảng đã quỳ xuống sám hối và tạ
lỗi. Không tạ lỗi
với Đảng, với
Nhà
Nước, với chủ
nghĩa
Mác-Lê.
Mà tạ lỗi
với đồng bào, với tổ
quốc, với lịch
sử!
Bao
giờ thì lãnh đạo đảng CSVN sẽ quỳ xuống sám hối và tạ lỗi với đồng bào, với tổ quốc, với lịch sử?!
NGUYỄN THIẾU NHẪN
(daivietquocdandang.net )


No comments:
Post a Comment